Gam màu rất khác ở phố Tây Bùi Viện
Phố Tây Bùi Viện không chỉ có tiếng ồn ào về đêm mà còn sở hữu nhiều gam màu bình dị, trầm lắng qua những con hẻm hẹp và mảnh đời thường nhật.
Con phố Tây Bùi Viện không phải lúc nào cũng nồng nặc mùi bia rượu, hải sản nướng hay dày đặc khách du lịch…
… mà ở đó còn có những con hẻm rất hẹp, những con người trầm lặng lo toan mỗi ngày vì miếng cơm manh áo, những nỗi buồn không tên và nhiều gam màu rất đẹp, rất lạ khác nữa.
Những khoảnh khắc bình dị tại phố Tây Bùi Viện
Ai nói ở Bùi Viện là cứ phải náo nhiệt và đông đúc? Vẫn có những khoảng lặng rất đỗi bình dị ở đâu đó trong lòng Bùi Viện đấy thôi.
Bùi Viện một ngày nắng căng tràn sức sống.
Khác xa với vẻ hào hoa vào ban đêm, ban ngày, có những mảnh đời cứ mãi tảo tần.
Vì mưu sinh, họ bất chấp hiểm nguy.
Đâu đó ở khu phố Tây này, có chút gì đó xưa cũ như khu Chợ Lớn.
Tranh sáng tranh tối, Bùi Viện còn giấu nỗi niềm gì chưa bộc bạch hết?
Trong một hiệu cà phê sách đơn giản…
Bùi Viện không chỉ có những cuộc vui thâu đêm mà còn có những nỗi niềm âm ỉ không diễn tả hết bằng lời.
Nhịp sống cứ thế trôi thật nhanh nhưng chẳng đợi chờ ai, nhưng có những người vẫn lặng lẽ chờ đợi.
Không bia rượu, chỉ cà phê phin là đủ cho một buổi sáng đẹp trời ở phố Tây.
Có ai biết chăng Bùi Viện có cả những con hẻm rất hẹp với biết bao câu chuyện ẩn giấu?
Đến Bùi Viện, đến với anh em bằng hữu, đến với những câu chuyện không đầu không đuôi, buồn vui đủ cả…
Có những khoảnh khắc không gian lắng đọng như đợi cảm xúc vỡ òa ra…
Và Bùi Viện còn lặng lẽ chứng kiến những niềm vui nho nhỏ trong cuộc sống…
…để rồi trở nên quyến rũ hơn mỗi ngày.



Không có Bình luận. Hãy là người đầu tiên